GIỮ MÃI NƠI LÒNG

Cảm nhận của P Nhật Chiêu về Ngàn Cánh Mơ Rơi

rời cành hoa mơ

Thơ – tiếng rền của sương

—***
Đọc thơ Đông Tùng như thể ta đang đi vào Cửa Sương (Cam Lộ môn), thấy sương rơi và nghe sương ngân.
Giọt nước, hạt móc, giọt mưa, hạt sương, hòn bong bóng nước, đầm nước, hồ, mưa đêm, sóng rung… không ngừng lấp lánh trong thơ Đông Tùng.
Thơ ấy gợi lên tiếng rền của sương:
“Rời cành hoa mơ
một hạt sương nhỏ
ngân vang mặt hồ”.
Bài thơ đầy dư vang ấy bắt đầu bằng một động từ tinh yếu:
RỜI
Sự sống khởi đi từ động từ ấy như đứa bé rời lòng mẹ mà chào đời.
Và cái chết cũng khởi đi từ động từ ấy như sao đổi ngôi, ta rời một giấc mơ gọi là cuộc đời.
Rời, chia tay, từ ly, vĩnh biệt…
Sau động từ rời là một cành hoa. Tại sao là hoa mơ? Thơ Đông Tùng lừng hương hoa mơ. Tên hoa phải chăng là một ẩn dụ? Hoa đang mơ, ai đó đang mơ và ta nữa đang mơ.
HẠT SƯƠNG
Bây giờ ta biết cuộc rơi rụng ấy là một hạt sương nhỏ. Nếu hạt sương ở yên trên cành mơ trắng thì chẳng ai biết, nó vô hình và vô thanh. Nó phải ra đi. Rời hoa mơ, rời thế giới này, rời Phật quốc này để đi và để về.
HỒ
Về với hạt sương lớn, hạt sương bao la gọi là hồ. Và như thế, hạt sương nhỏ chìm sâu vào tự tính của nó. Hạt sương chết đi trong cái bất tử của chính nó.
NGÂN VANG
Cuộc trở về của hạt sương nhỏ ấy vang động biết mấy, ngân vang như khúc giao hưởng định mệnh.
Mặt hồ là trường điểm không của hạt sương nhỏ. Hoa mơ nằm trong ký ức của nước, của hạt sương nhỏ. Với ký ức đó, hạt sương buông mình vào điểm không gây một tiếng rền kỳ diệu.
Hạt sương ấy, bài Haikư ấy tự đầy đủ cho chính mình và phản ánh thế giới thơ của Đông Tùng.
Chào mừng!
Sài Gòn, 30-11-2009
Nhật Chiêu

Phan Anh Tuấn

Phan Anh Tuấn đã viết 36 bài.