GIỮ MÃI NƠI LÒNG

Thi phẩm CHẠM VÀO KÝ ỨC

Như những gì đã hứa, thi phẩm Chạm Vào Ký Ức đã ra đời để đáp lại sự mong chờ của những bạn thơ của Đông Tùng: “Tôi viết vần thơ gửi thế nhân Mượn hương hoa cỏ tỏa vô ngần Nắng mưa đâu phải vùi nhung nhớ Sao ở nơi lòng lắm bâng khuâng” Mở rộng trái tim để hiểu, nhìn bằng tuệ giác để thương. Cuộc đời ai chẳng phong ba và vì những phong ba nên mới có được những bản tình ca đầy bi cảm… Qua rồi quá khứ chơi vơi nhưng đâu phải kết thúc, khi trang...

Cảm nhận của P Nhật Chiêu về Ngàn Cánh Mơ Rơi

Thơ - tiếng rền của sương —***— Đọc thơ Đông Tùng như thể ta đang đi vào Cửa Sương (Cam Lộ môn), thấy sương rơi và nghe sương ngân. Giọt nước, hạt móc, giọt mưa, hạt sương, hòn bong bóng nước, đầm nước, hồ, mưa đêm, sóng rung... không ngừng lấp lánh trong thơ Đông Tùng. Thơ ấy gợi lên tiếng rền của sương: "Rời cành hoa mơ một hạt sương nhỏ ngân vang mặt hồ". Bài thơ đầy dư vang ấy bắt đầu bằng một động từ tinh yếu: RỜI Sự sống khởi đi từ...

Sự vô tình của cánh bướm trong Cúc rộ mùa hoa

Trong thi tập Cúc rộ mùa hoa của nhà thơ Đông Tùng, suốt bốn mùa luôn ẩn hiện, phất phới những cánh bướm. Mùa nào cũng thấy bướm xuất hiện và mang những vẻ đẹp khác nhau. Trong bài viết này, xin được đề cập và chia sẻ ở một góc khuất rất nhỏ về Sự vô tình của cánh bướm trong Cúc rộ mùa hoa: "Con bướm vô tình/ đậu nhành bất tử/ ngộ đời vô sinh". "Vô sinh" và "bất tử" như nhau về ý nghĩa. Phải chăng "con bướm" và"nhành bất tử" là một ẩn...

Về Thi tập CÚC RỘ MÙA HOA

HOA CÚC TRONG THƠ HAIKU (Trích báo Giác Ngộ số 495 - 25/7/2009) Giữa những ngày hạ an bình, tôi bất chợt bắt gặp nhiều cánh hoa cúc vàng thấp thoáng trong "Cúc rộ mùa hoa". Đó là những vần thơ Haikư về hoa cúc, loài hoa bình dị của bốn mùa trong năm. Đâu chỉ là mùa thu, hoa cúc cứ thản nhiên nở, an nhiên ngắm đất trời và tự tại giữa lòng người. Đến với thơ Haikư cũng như ngắm nhìn hoa cúc qua các mùa, Đông Tùng (ĐĐ. Thích Minh Cần) đã tỉnh thức ngắm nhìn hoa cúc...

Thi phẩm DIỆU ÂM CHUÔNG THIỀN

 GIỚI THIỆU TÁC PHẨM Như nốt nhạc trầm lặng gửi đến đất trời, gửi đến lòng người. Lời chuông và lời thơ ngân vang, ngân vang… Ngân để làm chi? Chẳng có mục đích chi ở đây. Ngân vang để mà ngân vang, vậy thôi! Đâu cần phải có một mục đích cho riêng ai. Có điều không thể phủ nhận, nhờ lời chuông ngân lên mà trang thơ nảy mầm, kết hạt. Và đâu chỉ có thơ, bên cạnh đó còn có hoa thơm cỏ biếc, gió mát trăng thanh, sương trắng mây ngàn… cùng lúc...