THẮP SÁNG MIỀN THƠ

ngày tàn năm

"Tất cả từ tâm sinh Cõi bụi màu xanh biếc Duyên ơi sao biền biệt Để tình dài mênh mông Điều gì ẩn nơi lòng Mà cành hoa tươi thắm Thời gian xin trôi chậm Để kịp hiểu về nhau". Làng Sen, 20.12.14 Đông Tùng

về cành trúc xanh

"Trúc nở chờ xuân Câu thơ em viết Một vùng xanh biếc Đôi mắt trong ngần. Trúc nở mùa phai Hòa lời chuông vọng Sương về cõi mộng Em có biết hay. Trúc nở cành duyên Gió đông thức giấc Dừng bao tất bật Vững chãi tâm thiền". Làng Sen, 16.12.14 Đông Tùng

nắng ơi!

"Nắng có gầy hao theo tháng năm Giọt chuông quê mẹ rụng âm thầm Cành mai có trổ kịp ngày tết Mong gửi hương về thơm cõi tâm Nắng có mòn phai theo gió sương Trà xanh giậu trước sắc vô thường Nén trầm lư nhỏ buông làn khói Đôi gót phong trần xa cố hương Nắng có tàn nhanh theo giấc mơ Cõi trần mộng ảo viết câu thơ Người đi mấy độ vàng hanh nắng Bóng nguyệt sơ nguyên giữa đôi bờ". Làng Sen, 15.12.14 Đông Tùng

tri âm hà xứ tại?

    "Khi nào gặp lại tri âm Thì cùng khảy  Khúc xuân cầm mà chơi Trên dòng năm tháng phai phôi Nhân duyên hội ngộ Đầy vơi phong trần". Làng Sen, 10.12.14 Đông Tùng

MƯA ƠI…

"Mưa... Con đường về Hay con sông cả Nhớ chiếc suồng quê Một thời nghiệt ngã Ngày xưa... Mưa... Mái hiên chùa Cong quằn hạt nước Tiếng chuông chiều ngân Chừng như lạnh buốt Vầng trăng... Mưa... Tiếng hàng đêm Nửa chừng đứt quãng Ngày mai còn chăng Tuổi đời trút cạn  Sầu vương... Mưa... Câu chuyện buồn Cuộc đời mẹ kể Một nắng hai sương Bơ vơ đơn lẻ Trần gian...". Làng Sen, 30.9.14 Đông Tùng