Chung Trà Chạm Môi

vô thường

Truyện ngắn: Sau thời khóa cúng lễ trùng cửu kết thúc, có một vị thiền khách vào phương trượng hỏi Hòa thượng Tâm Như rằng: "Bạch Hòa thượng! Thế nào là 'vô thường'?" Hòa thượng đưa tay chỉ những chiếc lá phong đang rơi trên sân thiền viện. Thiền khách ngơ ngác hỏi: "Là sao ạ?". Hòa thượng liền buông chung trà đang cầm trên tay xuống, chung trà vỡ đôi. Hòa thượng hỏi: "Bây giờ thí chủ hiểu chưa?". Thiền khách há hốc miệng. Nghe tiếng sứ vỡ, thầy thị...

Cánh nhạn về nam

TRUYỆN NGẮN “Dừng cuộc hành hương trăng vàng nửa chiếc bao mùa phong sương”. Nó tách khỏi đoàn và dừng cuộc hành hương, lúc này nó nghĩ phải tìm chỗ tá túc qua đêm vì không thể tiếp tục được nữa, hy vọng lấy lại sức ngày mai sẽ cố gắng đuổi theo đoàn. Nó nghe tiếng bọn trẻ nói lúc to lúc nhỏ. - Có con nhạn bị bắn rơi kìa. - Mình đuổi theo tóm nó đi. - Nó rơi vào thiền viện thì chắc không thể bắt được rồi. - Mũi tên không biết trúng vào đâu...

NGỌT TỰA LỜI RU

  TRUYỆN NGẮN: "Thật tế lý địa bất thọ nhất trần. Vạn hạnh môn trung bất xả nhất pháp" [1] Chiều nào cũng vậy, khi phiên chợ tan, tà dương buông xuống là bà con quanh trấn đều nghe tiếng ngâm thơ của Cúm: "Sàng tiền minh nguyệt quang. Nghi thị địa thượng sương. Cử đầu vọng minh nguyệt. Đê đầu tư cố hương...[2] Trước giường nhìn trăng sáng. Trên đất ngỡ đầy sương. Ngẫng đầu nhìn trăng sáng. Cúi đầu nhớ cố hương..." Nói "ngâm" thì chừng như hơi quá...

TIẾNG CHỔI CỦA THIỀN

TRUYỆN NGẮN: Tiếng quét lá của Tâm Tịnh vang động cả núi rừng. Ngày nào cũng vậy, cứ khoảng chừng năm giờ sáng, mọi người trong tự viện đều nghe âm thanh của tiếng chổi tre quen thuộc ấy. Dường như từ ngày bước vào Thiền viện để tập sự đến nay, chú chưa từng bỏ lỡ công việc của mình. Tiếng chổi của Tâm Tịnh đều đều, không nhanh không chậm, chẳng mấy chốc vô số lá vàng được gom lại thành từng đống một cách gọn gàng... Bỗng dưng có tiếng hỏi: "Ê,...