Nhẹ Gót Đường Sen

Tịnh ngữ trong lòng bàn tay (10)

A Di Đà

Hoàn thiện điều kiện thiết yếu 

cho tiến trình vãng sinh Tịnh Độ

“Một câu Di Đà

đường về thong thả

nhất thừa – bạch ngưu xa”.

(Thơ Đông Tùng)

Tịnh Độ Tây Phương nằm ngoài ba cõi (dục giới, sắc giới và vô sắc giới), cách thế giới Sa-bà mà chúng ta đang sống là mười muôn ức cõi Phật. Chúng sinh sống ở thế giới ấy được hưởng nhiều phúc lợi và đặc ân từ Đức giáo chủ A Di Đà, cho nên họ có rất nhiều duyên lành để nuôi dưỡng, phát triển hạt giống tuệ giác và mau chóng thành tựu quả vị bồ-đề.

Thiết nghĩ, một cõi nước tốt đẹp, phồn vinh, thịnh vượng, có nhiều phúc lợi ưu đãi cho dân chúng như vậy thì dĩ nhiên nó đòi hỏi những người muốn nhập cư phải trang bị đầy đủ các điều kiện tối thiểu, những hành trang cần thiết cho quá trình chuyển tiếp đến và sinh sống tại đó.

Trong kinh A Di Đà có đoạn nói: “Không thể dùng chút ít căn lành, phước đức, nhân duyên mà được sinh về thế giới Cực Lạc”. Điều này khẳng định, người thiếu căn lành, thiếu phước đức, thiếu nhân duyên thì chắc chắn không thể vãng sinh Tịnh Độ.

Nhưng căn lành, phước đức, nhân duyên mà kinh đề cập là gì? Không hiểu rõ những điều này thì làm sao hoàn thiện được tiến trình vãng sinh Cực Lạc?

Ngoài ba điều kiện quan trọng là tín – nguyện – hạnh, thì hành giả Tịnh Tông phải thực hành những trợ duyên khác, có thể khái quát những trợ duyên đó trong các vấn đề sau:

1. Hiếu dưỡng cha mẹ, phụng thờ thầy tổ, yêu thương không giết hại sinh vật, thực hành mười điều lành.

Dù bạn có là Phật tử hay không, dù bạn có là hành giả Tịnh Độ hay không, bạn cũng phải thực hiện các việc hiếu dưỡng cha mẹ, phụng thờ thầy tổ, yêu thương không giết hại sinh vật, bởi lẽ đây là nền tảng đạo đức tối thiểu của một con người. Thực hành trọn vẹn được những việc này là bạn đã làm xong Nhân thừa.

Kế đến là không vi phạm mười việc: sát sinh, trộm cắp, tà dâm, nói dối, nói lời thêu dệt, nói lưỡi đôi chiều, nói lời hung ác, tham, sân và si. Đây là con đường tu tập của Thiên thừa.

2.Thọ giữ ba pháp quy y, gìn giữ đầy đủ các giới cấm, chẳng vi phạm oai nghi.

Bước tiến cao hơn là phát nguyện nương vào Tam Bảo (Phật – Pháp – Tăng), giữ gìn các oai nghi và giới cấm. Giới cấm bao gồm: Năm giới (dành cho đệ tử tục gia), Bồ Tát giới (dành cho đệ tử xuất gia và tục gia), Tỳ Kheo giới và Tỳ Kheo Ni giới (dành cho đệ tử xuất gia)

Đây là lộ trình tu học của Thinh Văn – Duyên Giác thừa. Và cuối cùng,

3. Phát lòng bồ-đề, tin sâu nhân quả, đọc tụng kinh điển Phương đẳng Đại thừa, khuyến khích người khác tu học.

Đây là hành pháp của Bồ Tát thừa. Buông bỏ tự ngã, sống đời vị tha, cứu giúp muôn loài thoát khỏi nỗi khổ của luân hồi sinh tử, dẫn dắt chúng sinh cùng nhau tiến về bờ giải thoát, giác ngộ.

Như vậy, để được vãng sinh sang Tây Phương Tịnh Độ, ngoài việc trì niệm hồng danh A Di Đà, hành giả phải thực hành hoàn thiện các cấp bậc từ Nhân đạo đến Bồ Tát đạo, dĩ nhiên không thể xem thường hay bỏ qua giai đoạn nào. Từ đây cho thấy, tiến trình vãng sinh Tịnh Độ không có phần cho những người phá giới cấm, thiếu lòng buông bỏ, chẳng có sự nhẫn nhục, vắng sức tinh tấn, không có chính định và tuệ giác. Nói cách khác, vãng sinh Tịnh Độ là con đường tiến về Nhất thừa – Phật thừa, mà trước khi hoàn thành Phật thừa thì chắc chắn phải hoàn thiện Nhân – Thiên thừa, Thinh Văn – Duyên Giác thừa Bồ Tát thừa.

Hành giả hãy tinh tấn trên con đường đã chọn, A Di Đà Phật!

Xứ sở hoa sen, 30.05.2013

Thích Cát Tường

(Email: cattuong.mc@gmail.com)

 

Cát Tường

Cát Tường đã viết 259 bài.